![]()
Ngày xửa ngày xưa, có cây đa ở trong cung trăng. Cây đa là cây sự sống, Cung trăng là quả trứng, yêu nhau.
Chú Cuội là con của cung trăng và cây đa, chú Cuội vừa giống cha vừa giống mẹ.
Khi chú Cuội đang nằm ngủ trong bầu trời quả trứng, dưới gốc cây đa, chú cảm nhận được chìm trong lòng mẹ dạt dào yêu thương như biển.
Một ngày, khi phôi thai của Cuội đạt Tứ tượng, mẹ dạy Cuội pháp chuyển âm từ dạng sóng không nghe được chỉ cảm nhận được thành thanh âm, để Cuội nghe được lời hát ru của mẹ. Cuội gọi đó là pháp Quán âm.
Một ngày, khi bào thai Cuội đạt Tứ tượng, bao điều của Cuội đạt trạng thái tĩnh (gia tĩnh) để đón nhận trường sóng âm của bao la từ phía nhau chuyển sang (triều minh), cha dạy Cuội pháp hai chiều chuyển hoá âm sang chữ và từ chữ sang âm. Cuội gọi đó là thư pháp.
“Trải qua một cuộc bể dâu”, chú Cuội trở thành Nguyễn Du. Một ngày, Nguyễn Du nhớ lại lời mẹ ru trong bầu trời quả trứng và dùng pháp Quán Âm để nghe được câu truyện về một cuộc đời làm người của mẹ, lần này rõ ràng hơn so với khi còn là Thanh Tâm Tài Nhân ở một kiếp chuyển vận trước đó của chính mình. Nguyễn Du dùng thư pháp của cha, để viết lại câu truyện này và đặt tên nó là truyện Kiều.
Những người nào nắm được pháp Quán Âm và Thư pháp đích thực, những người nào chạm được vào cái hồn của truyện Kiều sẽ hiểu “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn, tiếng ta còn, nước ta còn”.
Cung trăng và cây đa vào một ngày rằm trong veo ra sinh ra Tứ Tượng là bốn nền văn minh chung một bào là văn minh Hoàng Hà, văn minh Hằng Hà, văn minh sông Mê Kông, văn minh sông Hồng.
– Hoàng Hà là máu hình của văn minh thân thể Trung Quốc
– Hằng Hà là máu âm của văn minh bánh nhau Ấn Độ (và khối Tây Tạng – Trung Đông)
– Mê Kông là máu rốn nhau của Đông Nam Á lục địa
– Bắc Việt và khối đồng văn (Triều Tiên, Nhật Bản, Đài Loan) là rốn thân
– Hồng Hà là máu rốn ối của văn minh Việt
– Biển Đông là máu ối của Đông Nam Á biển (gồm Chămpa)
Có những nhân vật và sự kiện sau dã xảy ra trong chuỗi đại vận Tứ tượng của bào thai này của Trái đất
GIAI ĐOẠN TIỀN CÔNG NGUYÊN
– Bọc trăm trứng của Bách Việt
– Thời vua Hùng Vương thứ 6 Thánh Gióng đánh giặc Ân
– Phong thần diễn nghĩa, nhà Chu diệt nhà Thương, Khương Tử Nha (1156 TCN – 1015 TCN), Chu Công (sinh 1143 TCN), Đắc Kỷ, Trụ Vương
GIAI ĐOẠN CHUYỂN TIẾP SANG CÔNG NGUYÊN
– Đức Phật Thích Ca (624 TCN – 544 TCN)
– Khổng Tử (551 TCN – 479 TCN)
– Thời vua Hùng Vương thứ 18 nhường ngôi cho Thục Phán An Dương Vương, Triệu Đà (208 TCN – 137 TCN), Tần Thuỷ Hoàng (259 TCN-210 TCN)
GIAI ĐOẠN CÔNG NGUYÊN
– Jesus (khởi đầu của Công lịch của Công nguyên) sinh tại Trung Đông, ứng với giai đoạn Sinh của Vòng trường sinh Công nguyên
– Phật Tổ Man Nương sinh tại sông Hồng thời Sỹ Nhiếp (137-226)
– Thời Gia Tĩnh, triều Minh : Vương Thuý Kiều (1524-1556), Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491 – 1585), Nguyễn Kim (1468–1545), Trịnh Kiểm (1503-1570)
– Thời Gia Long : Nguyễn Ánh (1762 – 1820), Nguyễn Huệ (1753 – 1792), Võ Trường Toản (1709 – 1792), Nguyễn Du (1766 – 1820), Lê Văn Duyệt ((1763 – 1832)
– Chủ nghĩa thực dân : Bác Hồ, Võ Nguyên Giáp
– Chủ nghĩa thực dân mới, ứng với giai đoạn Tuyệt của Vòng trường sinh Công nguyên : thời hiện tại
Nàng Kiều sinh ra trong một đại vận của Tứ tượng của chuỗi đại vận Tứ tượng của bào thai gốc này, mà Nguyễn Du gọi chung là
Cảo thơm lần giở trước đèn,
Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh
Rằng : Năm Gia Tĩnh triều Minh,
Bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng.
Trong đó
– Cảo thơm lần giở trước đèn/Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh : Đây là sự kiện có tính chu kỳ, có thể tiên đoán trước, thuộc về số trời, mệnh trời, mà tác động đến nhiều người, nhiều thời kỳ lịch sử
– “Gia Tĩnh Triều Minh” là đại vận chuyển hoá đến tận cùng âm thành hình (gia tĩnh) hoặc chuyển hoá đến tận cùng hình thành âm (triều minh)
– “Bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng” là Tứ Tượng
Trải qua một cuộc bể dâu, sứ mệnh của mỗi người Việt là giữ lấy tiếng Việt, giữ lấy hồn Việt, giữ lấy truyện Kiều, giữ lấy đạo Kiều vì truyện Kiều còn, tiếng ta còn, tiếng ta còn, nước ta còn.
