CHỮ CAO 高 & CẦU KIỀU 喬

Loading

Tôi khá ám ảnh về chữ Cao. Thứ nhất do tôi phát hiện ra dòng máu bên cha của tôi là Cao Sơn (trong bộ Cao Sơn – Tản Viên – Quý Minh). Thứ hai là tôi khá ấn tượng về các nhân vật có tên họ Cao trong lịch sử, trong đó có Cao Biền mà tôi cho là một người Việt với năng lượng tự mẫu thuẫn cực kỳ đặc trưng. Thứ ba, tôi khá quan tâm đến các địa danh Cao.
Có một ngày tôi ngồi trên núi Sưa trong Bách Thảo và suy nghĩ về độ cao của núi Tản Viên thực sự tính thế nào. Hôm đó tôi hiểu ra rằng độ cao của núi phải tính theo cao độ thực tính từ chân núi, chứ không phải tính theo độ cao của đỉnh núi so với mặt đất hay so với mặt nước biển.
“Nhất cao là núi Tản Viên, Nhất sâu là vũng Thuỷ Tiên cửa Vường” vì mạch gốc của núi Tản Viên và vũng Thuỷ Tiên đều tâm Trái đất. Tản Viên và Thuỷ Vương ứng với “sơn cao thủy thâm” 山高水深 mà thôi. Cao và thâm đều là các thái cực của các trường sóng, mà độ cao và độ thâm phải tính theo hệ toạ độ gốc chuẩn cho sơn và thuỷ, không phải là mặt đất.
Tương tự độ cao của cây cũng phải tính từ gốc cây đến ngọn cây chứ không được tính từ mặt đất lên ngọn cây.
Cách đây vài năm sau khi dạy khoá Thanh âm tôi có làm một buổi cá nhân bằng cách dẫn thiền cho một chi học viên để hiểu về tên họ của chị, chị họ Cao. Vào thiền, chúng tôi rơi vào một trường biển để hiểu về cao độ. Nước sẽ là trường năng lượng để xác định cao độ gốc. Từ cao độ gốc là mặt biển, hay biên của trường sóng này giữa thổ và khí, chúng tôi đi qua các tầng biển và tầng khí khác nhau, mà ở trên và ở dưới cao độ 0. Chúng tôi gặp một nhân vật, mà là hiện thân của nước, tinh thần của nước, tạm gọi là thuỷ tề. Người này chỉ cần vung tay là có thể tạo nên các đợt sóng cao thấp khác nhau trên các trường cao độ nước khác nhau. Tôi hiểu người tôi gặp chính là Cao Sơn.
Sau đó chúng tôi hiểu về cao trào, là các thái cực của trường sóng trong âm nhạc, trong bão lũ, trong xúc cảm …. Tôi được quan sát sự giao thoa giữa các cao trào của âm nhạc và xúc cảm, giữa nhạc sỹ, nhạc trưởng và người nghe. Trường âm nhạc này đầy sắc màu của sóng âm, tương tự như những gì được mô tả bởi Annie Beasant và Leadbeater trong cuốn Thought Forms (tôi gửi trong hình minh hoạ).
Cao trào là thứ theo đuổi tôi rất nhiều trên con đường chữa lành ký ức và xúc cảm, bởi vì ký ức được ghi nhận, phân loại và hồi tưởng theo cao trào. Ví dụ tôi có thể nhớ rõ mùi vị của món đùi ếch tẩm bột rán tôi được ăn hồi mẫu giáo mà không thể nhớ được bữa cơm cách đây vài ngày, đơn giản vì món đùi ếch này là một cao trào của xúc cảm mùi vị, trong khi bữa ăn cách đây ba ngày thì quá bình thường, chả có gì để nhớ.
Cao trào liên quan đến trạng thái địa ngục, mà giam một người âm trong một cao trào nào đó, khiến cho họ không thoát được ra và không còn biết mình là ai. Cao trào này gây ra do dính mắc trần thế lúc họ còn sống chứ không phải do Diêm Vương. Ra khỏi cao trào chính là kỹ thuật để ra khỏi địa ngục. Địa ngục là cái khó ra khỏi nhất trên thế gian này, nói thế là đủ biết khó ra khoiir cao trào thế nào. Cho nên, thày Thích Ca cho Mục Kiền Liên, đệ tử đệ nhất thần thông để cứu mẹ dưới địa ngục phải đợi đến Vu Lan và nhờ sự trợ giúp của chư tăng, mà rất mạnh vào ngày Vu Lan.
Bây giờ nhiều người kém xa Mục Kiền Liên, lai cũng chẳng có thầy Thích Ca, chẳng có tăng đoàn, chẳng biết gì về Vu Lan, chẳng có hạnh nguyện lại nghĩ họ có thể chữa lành vết thương với cha mẹ hay dòng họ bằng kỹ thuật này kỹ thuật khác.
Chữa lành đích thực đòi hỏi phải có sự thấu hiểu cao trào và đó là cấp độ thiền rất cao. Kích động cao trào cảm xúc là cái xảy ra thật sự trong nhiều lớp học “chữa lành” ký ức đời hiện tại và ký ức gia đình dòng họ cho người sơ cơ, vừa không hiểu về xúc cảm, vừa không hiểu về ký ức, vừa không hiểu về bản thân, vừa không hiểu về thiền.
Mọi người thường nghĩ rằng ký ức đời và dòng họ gần dễ xem hơn hay khách quan hơn tiền kiếp xa, bởi vì họ chưa hiểu về nội thế và ngoại thế thiền, cũng như chưa hiểu về nội thế và ngoại thế ký ức. Người sơ cơ không có năng lực nội thế thiền, nghĩa là khả năng thấu hiểu và năng lực quan sát và hồi tưởng của họ quá là thấp, nhưng họ lại nội thế ký ức, do đó họ quan sát được thì ít do ngoại thế thiền, mà bị kích động do nội thế thì nhiều do nội thế ký ức. Nhưng có lẽ đây là bài học và trải nghiệm mà người sơ cơ cần đi qua trên con đường ham cầu quá nhiều thứ được dán mác chữa lành, một số sẽ vĩnh viễn đóng lại cánh cửa chữa lành, mở ra cánh cửa hận thù và một số sẽ đi tiếp được với một số vết thương.
Một người quen có nói với tôi là nguyên tắc bút thuận không phải là nguyên tắc cấu tạo và vận hành bộ chữ. Điều này tôi hoàn toàn đồng ý. Bài toán là tôi không biết một chữ Hán Nôm có gốc như thế nào, và phải bắt đầu viết từ đâu. Để lấy ví dụ, người này khẳng định với tôi rằng chữ Cao 高 phải được viết bắt đầu từ dưới cùng đi lên. Đây là cách viết chữ Cao theo gốc cao độ và tôi thấy cách viết này cực kỳ chính xác.
Cao độ trào trong một trường cao độ tạo ra một trạng thái hạt trong sóng. Cái này được vật lý lượng tử mô tả cực kỳ rõ rằng trong các trường lượng tử, các hạt lượng tử được định dạng ở các điểm cao trào. Trong chữ cao có ba cao độ hạ, trung, thượng, thượng cao tạm gọi là cao sơn nằm ở điểm cao nhất của chữ, hạ cao tạm gọi là thuỷ thâm và trung cao ở giữa hai cái này. Hạ và trung cao được đại diện bởi chữ khẩu, mà thực ra là biểu tượng của hạt âm, bởi vì nằm dưới mặt phẳng ngang và hạt cao nhất thì biểu tượng bằng nét chấm. Cả ba điểm cao trào trong chữ Cao đều có thể đưa một người xuống địa ngục nhưng cao trào cuối có lẽ tiêu biểu nhất.
Chữ Kiều 喬 trong tên nàng Kiều 喬 và tên truyện Kiều, có liên quan đến chữ Cao và chữ Cầu, vì chữ kiều có nghĩa là cầu, và chữ Kiều 喬 được cấu tạo bởi việc bắc cầu theo hai phương dọc chéo (là chéo dọc sagittal và chéo ngang transverse của mặt diện coronal) lên trên chữ Cao 高.
Cầu Kiều có thể hiểu là trường kết nối các cao trào. Ví dụ nếu bạn có thể bắc cầu giữa hai đỉnh núi cao nhất, thì đó chính là cầu Kiều.
Khi hiểu cầu Kiều như vậy chúng ta sẽ hiểu các bài ca dao nói về cầu Kiều
Bồng bồng mẹ bế con sang
Đò dọc quan cấm, đò ngang không chèo
Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy
Cầu Kiều trong ca dao là cầu phương chéo (mặt diện coronal), rất dễ hiểu vì cầu này bắc khi phương dọc (sagittal) và phương ngang (transverse) đều bị cấm. Phương chéo là phương chính trong vận hành của tính nữ so với tung hoành ngang dọc là cách vận hành của tính nam.
Cầu kiều ván mỏng gió rung
Bạn về sửa lại cho ta đi chung một cầu
Cầu Kiều này là cầu đồng cao trào, ví dụ vợ chồng đồng cao trào thì yêu đương thắm thiết, khổ đau chia sẻ và tát bể Đông cũng cạn.
Kiều chính là kỹ thuật chính trong chữa lành ký ức. Kiều năng lượng chính của Vu Lan, mà cho phép mở cửa địa ngục, phá cao trào. Kiều là hạnh nguyện chính của Phật tử trong Vu Lan cứu thế gia đình dòng họ, theo tấm gương của Mục Kiền Liên.
Hiểu chữ Kiều này cũng cho phép chúng ta hiểu truyện Kiều, bói Kiều và chạm vào đạo Kiều từ cả góc độ lý thuyết và thực hành sâu sắc hơn nhiều.
Chia sẻ:
Scroll to Top