![]()
GỐI (danh từ) : cấu trúc
– Vỏ – Ruột gối
– Mặt gối
—o—
GỐI (danh từ) : theo chất liệu
– Gối mềm
– Gối chiếu
– Gối lụa
– Gối gấm
– Gối bông
– Gối gòn
– Gối hoa
– Gối vàng
– Thấy em bậu nghi tình, anh tức mình muốn chết
Chờ người ta ngủ hết anh lấy cái gối gòn
Đập đầu cho rảnh nợ, kẻo bậu còn nghi nan
– Anh tự vận như vầy, đêm này chết uổng
Em mua một cân đường để uống chết theo
Tay ôm mền gấm, tay cắp gối vàng
Bước vô phòng loan, ôm choàng cổ bậu
Hai đứa mình đừng lậu tiếng ra
Gối mền gối chiếu không êm
Gối lụa không mềm bằng gối tay em
Đêm nằm gối gấm không êm
Gối lụa không mềm bằng gối tay em
Có thương có nhớ không em
Sao em chẳng lại, để anh mong đêm nhớ ngày?
Than rằng gối gấm không êm
Gối lụa không mềm bằng gối tay em
Ngồi rồi thêu cặp gối bông
Má ba nằm gối có lòng nhớ em
Bước vô giựt võng hỏi thầm
Cớ sao rơi lụy ướt dầm gối hoa
—o—
GỐI (danh từ) : theo trạng thái
– Gối nghiêng
– Gối thẳng
Ôm sầu chất thảm ngày đêm
Năm canh lăn lộn, gối nghiêng một mình
—o—
GỐI (danh từ)
– Gối ngắn – dài
– Gối to – bé
– Gối mỏng – dầy
– Gối dài (luông) – ngắn
Ai làm Ngưu Chức đôi đàng
Để cho quân tử đa mang nặng tình
Thuyền quyên lấp ló dạng hình
Em đành chẳng chịu gởi mình cho anh
Trách ai nỡ phụ lòng thành
Đêm nằm thổn thức tam canh ưu sầu
Ai làm ra cuộc biển dâu
Gối luông chẳng đặng giao đầu từ đây
—o—
GỐI (danh từ) : theo cặp
– Gối đơn – Gối đôi,
– Gối chiếc – Gối loan (gối đôi dài dành cho vợ chồng)
Người về chăn gối có đôi
Để tôi gối chiếc lẻ loi một mình
Biết thuở nào cho vầy bạn ngọc
Kẻo đêm nằm trằn trọc gối loan
Đêm khuya vắng vẻ, anh thỏ thẻ hỏi nàng
Cớ sao em rơi lụy, nước mắt đầm gối loan?
Khoác mùng ra thấy mùng không,
Gối loan để đó lệ hồng tuôn rơi
Ngồi buồn thương mẹ nhớ cha
Gối loan ai đỡ, kỷ trà ai nâng
Anh ơi bớt thảm bớt sầu
Gối loan không đặng giao đầu thì thôi
Bước vô vén sáo hỏi thầm
Cớ sao em rơi lụy ướt đầm gối loan
Đôi duyên ta như loan với phượng
Nỡ lòng nào để phượng lìa cây
Muốn cho có đó, có đây
Ai làm nên nỗi nước này, chàng ôi!
Thà rằng chẳng biết thì thôi
Biết chi gối chiếc lẻ loi thêm phiền
Gặp đây gắn bó một lời
Gối loan trót để đôi nơi võ vàng
Người như loan phượng đồng sàng
Bây giờ rút mối tơ vương cho đành
Người như hoa nở trên cành
Em như con bướm liệng vành xem hoa
—o—
GỐI (danh từ) : theo chức năng
– Gối nằm
– Gối kê
– Gối ôm
—o—
GỐI : Trong bộ đồ dùng phòng ngủ
– Chăn gối
Chuyện chăn gối : chuyện sinh hoạt vợ chồng
Chăn đơn gối chiếc
Chăn kia nửa đắp nửa hờ
Gối kia nửa đợi nửa chờ duyên em.
Chăn kia nửa đắp nửa không
Gối kia nửa đợi nửa trông cô nàng
Chăn kia nửa đắp nửa phòng
Gối kia nửa tựa nửa mong duyên chàng
Chẳng ai phụ bạc như chàng
Bẻ cành gai bạc, lấp đàng lối đi.
Chăn đơn, gối chiếc lạnh lùng
Nửa mình thì đắp, nửa phòng tình nhân
Chăn đơn gối chiếc nửa hòng
Cạn sông lở núi ta đừng quên nhau
Từ ngày ăn phải miếng trầu
Miệng ăn xôi đỏ dạ sầu đăm chiêu
Biết rằng thuốc dấu hay bùa yêu
Làm cho ăn phải nhiều điều xót xa
Làm cho quên mẹ quên cha
Làm cho quên cửa quên nhà
Làm cho quên cả đường ra lối vào
Làm cho quên cá dưới ao
Quên sông tắm mát, quên sao trên trời
Đất Bụt mà ném chim trời
Ông Tơ bà Nguyệt xe dây nhợ nửa vời ra đâu
Cho nên cá chẳng bén câu
Lược chẳng bén dầu, chỉ chẳng bén kim
Thương nhau nên phải đi tìm
Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn.
– Gối mền
Ân cha nghĩa mẹ chưa đền
Bậu mong ôm gối cuốn mền theo ai?
Công cha nghĩa mẹ ai đền
Mà em ông áo ôm mền theo anh?
Tay ôm mền gấm, tay cắp gối vàng
Bước vô phòng loan, ôm choàng cổ bậu
Hai đứa mình đừng lậu tiếng ra
– Giường chiếu gối
Còn duyên đóng cửa kén chồng
Hết duyên mở cửa gọi ông ăn mày
Tôi van ông rẽ vào đây
Giường cao chiếu sạch gối mây ông nằm
Duyên tôi xưa đáng một trăm
Bây giờ ế ẩm xin ông năm hào.
—o—
GỐI (danh từ) : bộ phận cơ thể để tựa lên khi nằm
– Gối đầu (đầu gối lên cái gì đó)
– Gối má (má gối lên cái gì đó)
– Gối lưng (lưng gối lên cái gì đó)
– Gối tay (cái gì đó như đầu gối lên tay, tay vừa là cái gối vừa là cái được gối)
– Gối đầu tay (đầu gối lên tay)
Mình về đường ấy hôm nay
Mồ cha đứa gối đầu tay cho mình
—o—
GỐI (danh từ) : Bộ phân của chân
– Đầu gối
– Mỏi gối
– Quỳ gối
– Uốn gối
Bộ dạng quan anh xấu lạ lùng
Khom lưng uốn gối cả đời cong
Lưỡi to ra sức mà ăn khoét
Cái kiếp theo đuôi có thẹn không?
Là cái gì? Cái cày
Cơm đắp đầu gối
Chồn chân mỏi gối
Đi cuốc đau tay, đi cày mỏi gối
Muốn lấy con tao
Bắc cầu qua bể
Làm rể cho lâu
Nuôi lợn mười năm
Chăn tằm mỏi gối
Nhà ngói năm gian
Bức bàn cho rộng
Ông Cống, ông Nghè
Dù che ngựa cưỡi
Dâu về nhắn nhủ:
Các cô hàng xóm láng giềng
Quét sân dọn cỏ, tháng giêng dâu về
Dâu về dâu chả về không
Ngựa bạch tới trước, rượu nồng tới sau
Dù ai trăm khéo ngàn khôn
Đến cửa nhà lồn quỳ gối chống tay
—o—
GỐI (nội động từ) : về cấu trúc
– Đầu gối
Đầu gối tay ấp
Đầu gối má kề
Vợ chồng đầu gối má kề
Lòng nào mà bỏ mà về sao đang
Hồ về chân lại đá ngang
Về sao cho dứt cho đang mà về
– Tay gối
Đêm nằm tay gối chân co
Thương người thục nữ ốm o gầy mòn
Ra về răng được mà về
Ở đây tay gối đầu kề nỏ hơn!
—o—
GỐI (ngoại động từ) : về cấu trúc
– Gối tay
Bữa nay anh gối tay nàng
Bữa mai ra biển anh gối giàn dây neo
Ai nắm tay đến tối, ai gối tay đến sáng
Ước gì đào được tới tiên
Ước gì đầu ấy gối liền tay ta
Ước gì nụ nở nên hoa
Để ta đi lại một nhà vui chung
– Gối đùi
—o—
GỐI (ngoại động từ) : tiến trình, chu kỳ, thời gian
– Gối đầu
– Gối vụ
Gối vụ là kỹ thuật canh tác nông nghiệp trồng một vụ cây mới ngay trên diện tích đất có vụ cây cũ sắp thu hoạch, không chờ thu hoạch xong mới cày xới, nhằm tận dụng đất và thời gian hiệu quả, tăng số vụ trên năm, như trồng đậu gối vụ lúa, hoặc rau cải gối vụ dưa, giúp tối ưu hóa đất đai, tăng thu nhập và sử dụng đất hiệu quả hơn.
—o—
GỐI (động từ) : hành động với gối
– Nằm gối
– Ôm gối
– Vỗ gối
– Kề gồi
– May gối
– Giặt gối
Ngồi rồi thêu cặp gối bông
Má ba nằm gối có lòng nhớ em
Công mô mà công, nợ mô mà nợ
Anh cứ về cưới vợ cho xinh
Hai đứa ta kề gối tang tình
Ví dù công nợ hai đứa mình trả chung
Đêm nằm ôm gối thở than
Gối ơi gối hỡi bạn lang xa rồi
Đêm nằm ôm gối mà than
Gối ơi gối hỡi phụng loan rã bầy
Tay ôm mền gấm, em nắm cái mền nỉ
Tiếc công em may cặp gối kỹ anh nằm
Hôm nay anh ăn ở bạc, em xách ra bằm chớ để làm chi
“Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt lột da, ăn gan, uống máu quân thù.” – Trần Hưng Đạo
—o—
GỐI
– Gối đất
– Gối trời
Cây đa kẻ Chối, thiếu một đầu gối đến trời
Con ngòi kẻ Xe, bắc một cái que là ra đến bể
—o—
GỐi
– Bánh gối
