![]()
ĐẤT NƯỚC PHÂN TÁCH & CHỒNG CHẬP
1. Đất nước phân tách
Đất nước phân tách là nước tách ra khỏi đất – nước trong, đất tách ra khỏi nước – đất khô ráo.
Nước đi ra khỏi đất mà lại không lẫn đất là ví dụ về đất nước phân tách :
– Nước nguồn trong trẻo chảy ra từ núi đá như suối, khe, mó nước nói chung là nước phân tách khỏi đất theo cả cấu trúc và vận hành
– Khi đào giếng hay khoan giếng, thợ đào thường dừng khoan/đào ở tầng cát vàng, vì ở tầng này nước trong nhất, do nước đi qua tầng cát này sẽ được lọc bùn, trở nên trong trẻo hơn
Đất tách nước là đất khô cứng nứt nẻ, đất cát. Các vật liệu tự nhiên không ngấm nước mà có gốc đất là đá, thạch anh, ngọc, cát.
2. Đất nước chồng chập
Đất nước chồng chập, nước lẫn trong đất, đất lẫn trong nước, ví dụ
– Đất ẩm tơi xốp
– Đất sét
– Bùn : than bùn, bùn lầy
– Sình
– Phù sa
Nung gốm, nung gạch là kỹ thuật “vắt kiệt” nước ra khỏi đất. Đất được chọn để làm gốm là đất chồng chập với nước như đất sét, đất bùn. Gốm và gạch nếu không tráng men sẽ ngấm nước ở mức độ nhẹ, tuy nhiên đất trong gốm và gạch sẽ không thể quay lại trạng thái chồng chập với nước như ban đầu sau khi đã được nung.
3. Đất nước vừa chồng chập vừa phân tách
Nước ao là nước mưa, được giữ lại trong đất nhờ lớp bùn đáy ao và thành ao. Các tầng đất nước của ao là sự kết hợp
– Nước ao là nước mưa, nước trời rơi từ trên trời xuống đất từ đám mây và đọng lại ở trong đất mà tách khỏi đất (nước tách khỏi đất)
– Bùn đáy (đất nước chồng chập)
– Đất (đất tách khỏi nước)
Hồ là một cấu trúc đất nước có tính phân tách vừa chồng chập vừa phân tách. Hình dung hồ là một cái ao vừa chồng chập vừa phân tách với một cái giếng, chứa nước đất và cả nước trời. Kỹ thuật quấy bột để làm hồ dán chính là kỹ thuật tạo ra trạng thái đất nước chồng chập.
Các cấu trúc đất nước cơ bản của một cái giếng như sau
– Nước ngầm : nước trong lòng đất, nhưng ở trong cấu trúc phân tách khỏi đất
– Mạch nước : nước đi trong lòng đất, từ bầu nước ngầm vào lòng giếng, nước đi vào đất, chồng chập với đất để đi ra khỏi đất, nước vận hành phân tách ra khỏi đất
– Nước trong lòng giếng : nước tách ra khỏi đất
Giếng cơ bản là đất nước phân tách, trừ … giếng Cái. Ở làng Thành Tín, tỉnh Ninh Thuận có hai giếng cổ Chăm, nằm cách nhau vài mét gọi là giếng Đực và giếng Cái, trong đó giếng Cái được cho là giếng dành cho nữ sử dụng, giếng Đực được cho là dành cho nam sử dụng. Vì sao người xưa không đào một cái giếng rồi tách riêng hai khu cho nam và nữ sử dụng cho đơn giản ? Người Chăm có kỹ thuật đào giếng rất xuất sắc họ có thể lấy lên khỏi lòng đất những mạch nước khác hẳn nhau ngay bên cạnh nhau, ví dụ họ có thể tạo ra một cái giếng mà có nhiều loại nước chảy ra từ những vòi khác nhau như giếng cổ Ba Vòi ở Quảng Trị. Giếng Đực và giếng Cái cho hai loại nước khác hẳn nhau, tạm gọi là nước Đực, nước Cái, chứ không phải là hai cái giếng giống nhau nhưng dành cho hai đối tượng khác nhau.
Sông là một dòng nước tách ra khỏi đất để chảy theo luồng của nó. Nước sông Cái, giống như nước giếng Cái cần có trạng thái đầy đủ hơn so với nước thông thường, nghĩa là có cả trạng thái nước phân tách khỏi đất và chồng chập với đất. Rõ ràng có nhiều con sông, nhưng không phải sông nào cũng được gọi là sông Cái. Các sông Cái tạo nên các văn minh lớn có tên Hà, như Hồng Hà (văn minh Việt), Hoàng Hà (văn minh Trung Hoa), Hằng Hà (văn minh Ấn Độ), Lưỡng Hà (văn minh Lưỡng Hà), với “hà” có nghĩa là đất nước chồng chập.
Nước Đực, nước Cái là nước có trạng thái vừa phân tách vừa chồng chập đồng thời, nhưng theo hai cách khác nhau, cách là âm tạo ra nước Cái và cách dương tạo ra nước Đực. Ví dụ tiêu biểu của nước Đực và nước Cái trong cơ thể sinh vật sống là trứng và tinh trùng, mà sinh ra trong cơ thể nhưng lại có năng lực tách ra khỏi hai cơ thể đực cái để lại chồng chập với nhau, để tạo ra đứa con.
Tại sao sông Cái, giếng Cái, nước Cái cần có thêm trạng thái đất nước chồng chập so với nước thường ? Bởi vì chồng chập là trạng thái của người mẹ mang thai, sinh con và nuôi con nhỏ. Chính trạng thái sinh sôi nảy nở này mới cho phép các con sông Cái sinh ra các nền văn minh.
—o—
KHÍ LỬA PHÂN TÁCH & CHỒNG CHẬP
1. Khí lửa phân tách
Khí lửa phân tách không phải là lửa ngọn, vì lửa này là lửa khí, cháy được nhờ khí và tắt khi mất khí.
Khí lửa phân tách là các dạng lửa yếm khí, ví dụ lửa ủ kín không được tiếp xúc với khí ví dụ lửa trong than bùn, lửa ủ trong than, lửa ủ trong núi lửa…. Lửa ủ thực chất là lửa phân tách khỏi khí, và chồng chập với đất, đất khô là than và đất ướt là than bùn.
2. Khí lửa chồng chập
Bếp củi tạo ra rất nhiều trạng thái khí lửa chồng chập mà bếp hồng ngoại, bếp từ, bếp điện không tạo ra được, khiến cho một ngôi nhà có bếp lửa có trạng thái năng lượng đầy đủ và cân bằng hơn hẳn .
– Khi thổi khí vào than hồng, một ngọn lửa bùng lên. Khí tách khỏi lửa, cho vào than hồng giữa một trạng thái lửa yếm khí, tạo ra ngọn lửa bay lên, nói cách khác là một ngọn lửa khí.
– Khói là trạng thái tiêu biểu của khí lửa chồng chập.
– Tàn lửa bay lên cũng là ví dụ về khí lửa chồng chập nhưng thiên về lửa, so với khói thiên về khí
Đó là lý do một khi đã dùng bếp củi, thì không có lý do gì mà làm một cái bếp lửa cao không tiếp đất cũng không có khói, không có nhọ nồi, vì đó là cái bếp củi quá phân tách.
3. Khí lửa vừa phân tách vừa chồng chập
Hương là một trạng thái cân bằng uyển chuyển giữa khí và lửa, nghĩa là khí lửa vừa chồng chập vừa phân tách vừa đủ thì mới cân bằng được.
Hương hoả cũng là một trạng thái khí lửa chồng chập, nhưng vẫn phân tách, thiên về lửa. Khói hương là trạng thái khí lửa vừa phân tách vừa chồng chập, thiên về khí. Hương là trạng thái cân bằng, khía lửa, nhờ có nước.
—o—
ĐẤT LỬA PHÂN TÁCH & CHỒNG CHẬP
– Đất lửa phân tách
Đất lửa phân tách là đất là đất, lửa là lửa. Các trạng thái đất nước chồng chập sẽ ngăn cản lửa.
– Phù sa
– Bùn
– Đất lửa chồng chập
Đất lửa chồng chập tạo ra khi đốt củi tạo ra dạng vật chất “quá lửa” dạng
– Tro
– Than
– Nham thạch
Các kỹ thuật nung vật chất rất lâu trong lửa, đều tạo ra đất lửa chồng chập
– Kim cương tạo ra từ than nung ở nhiệt độ cao
– Gốm, gạch … được tạo ra từ việc nhung đất sét ở nhiệt độ cao
Như vậy các dạng đá ngọc tự nhiên đều là đất lửa chồng chập, cho dù các dạng đá này đã nguội nhưng lửa đã thành cấu trúc.
—o—
ĐẤT KHÍ PHÂN TÁCH & CHỒNG CHẬP
Đất khí phân tách thường được hiểu là trời đất phân tách.
– Cây kết nối trời đất, tạo nên trạng thái trời đất chồng chập trong nó.
– Người cơ bản là trạng thái đất khí phân tách. Người xuống lòng đất hay bay lên trời không chạm đất thì đều không sông được.
Đất khí cũng thường được hiểu là vật chất và tinh thần, thân thể và linh hồn.
– Hương gắn với tinh thần, với linh hồn, tạo khái niệm hương hồn
– Đất gắn với thân thể, vật chất
Đất kết hợp với hương tạo nên quê hương. Gắn bó với quê hương là cảm nhận được cái hồn, cái thần của đất và cái tinh thần của cảm nhận được cái thân thể của mình là đất, được tạo ra từ đất.
—o—
NƯỚC LỬA PHÂN TÁCH & CHỒNG CHẬP
1. Nước lửa phân tách
Nước lửa phân tách rất dễ hiểu qua các ví dụ nước lửa loại trừ lẫn nhau
– lửa cháy, đổ nước vào thì lửa tắt
– nước bị đốt trong lửa thì nước cạn
2. Nước lửa chồng chập
Nước lửa chồng chập tạo ra khi cho lửa vào nước hoặc ngược lại cho lửa vào nước
– Cho lửa vào nước làm cho nước sôi, nước bốc hơi,
– Cho lửa vào nước làm nước vận động mạnh (sôi sục, cuộn xoáy, sóng xô, chảy mạnh)
2. Nước lửa chồng chập và phân tách
Dầu là trạng thái nước lửa vừa chồng chập và phân tách vì dầu vừa có nước vừa tách khỏi nước nhờ lửa trong nước
– Tinh dầu là nước chứa lửa, cho hương thơm là khí nước lửa
– Dầu mỏ là nước chứa lửa, nên cháy được
– Nhọ nồi
—o—
ĐẤT NƯỚC KHÍ LỬA PHÂN TÁCH & CHỒNG CHẬP
Than bùn là trạng thái có đủ đất nước lửa chồng chập (yếm khí)
– Bùn là đất nước chồng chập
– Than là đất lửa chồng chập
Than hồng cũng là trạng thái có đủ đất khí lửa chồng chập (yếm khí), nhưng than hồng là trạng thái khô còn, còn than bùn là trạng thái ẩm.
Chữ Hồng trong tên sông Hồng có nghĩa là khí nước lửa vừa phân tách vừa chồng chập. Bóng hồng, dáng hồng, gót hồng, má hồng mô tả trạng thái ẩn hiện, thấp thoáng, chồng chập, nửa thực nửa mơ, nửa người nửa tiên, nửa vật lý nửa xứ sở, nửa thân thể nửa tinh thần. Đạt được trạng thái hồng như vậy không hề dễ dàng.
Hồng hoang là trạng thái chồng chập âm không ra âm dương không ra dương, âm dương quần đảo, chuyển hoá và kết hợp liên tục, nhưng không định hình.
Một ngôi nhà hiện đại, là một ngôi nhà chết so với một ngôi nhà truyền thống, vì ngôi nhà hiện đại không có bếp lửa, không có sân vườn ao chuồng, không có ban thờ khói hương như một ngôi nhà truyền thống, là các dạng năng lượng chồng chập mà cho phép một hệ chồng chập, người và các sinh vật cây con, người sống và người đã khuất cùng thần linh có thể hiện diện trong trạng thái chồng chập.
Một thân thể mà không được nuôi dưỡng trong các trạng thái chồng chập, ví dụ sống trong một môi trường cách ly khỏi môi trường, như một ngôi nhà hiện đại thiếu sân, vườn, ao, chuồng, nắng gió, nước lửa tự nhiên là một thân thể rất suy, mà một biểu hiện là suy trạng thái sinh trưởng, sinh dưỡng và sinh sản.
